Blog Page 3

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ

0

Tôi nhắn lại cho số điện thoại kia rằng tôi tin chồng tôi. Ngay lập tức, người đó gọi điện cho tôi, đó là giọng một cô gái, sa sả mắng tôi…

Tôi nhắn lại cho số điện thoại kia rằng tôi tin chồng tôi. Ngay lập tức, người đó gọi điện cho tôi, đó là giọng một cô gái, sa sả mắng tôi…

Lúc đầu, buổi trưa chồng hay đến cơ quan đón tôi đi ăn, nhưng tôi quen đi ăn cùng đồng nghiệp ở căng tin để còn tranh thủ nghỉ trưa, nên đa phần là tôi từ chối. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, làm như thế nào để tiện, nhanh nhất nhưng nào đâu biết, sự “lựa chọn êm đềm” của mình lại là nguyên nhân tích lũy sự nhàm chán, tạo cơ hội cho chồng lơ là, không quan tâm đến gia đình.

Cách đây không lâu, tôi nhận được tin nhắn của một ai đó báo tin chồng đi ăn cùng cô gái khác. Thực tình tôi tin chồng mình, hơn nữa cũng chẳng hay ho gì việc ra ngoài truy tìm các mối quan hệ của anh nên chỉ từ tốn hỏi thì anh trả lời chẳng chút do dự: “Anh trưa nay đi chuyển tiền, gặp chị khách hàng nên mời chị ấy đi ăn cùng”. Dĩ nhiên, tôi tin chồng và bỏ qua chuyện này, nhưng cũng băn khoăn nhiều lắm về chủ nhân tin nhắn ấy.

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ

Ban đầu tôi nghĩ, chồng đã có quan hệ với vợ một người nào đó và anh ta gửi tin ngoại tình đến tôi. (Ảnh minh họa)

Khoảng 1 tuần sau, tôi lại nhận được tin từ số máy khác nói: “Chồng chị đang đi Hải Phòng cùng với bồ” kèm theo hàng loạt hình ảnh được họ chụp lại. Lúc thì ở trên đường, khi ở cây xăng, lúc lại ngồi trong quán nước. Và cuối cùng là hình ảnh chụp biển số xe của chồng để ở một nhà nghỉ dưới Hải Phòng. Tôi cố gắng liên lạc với chủ nhân số điện thoại ấy nhưng không được, và kể cả gọi cho chồng tôi cũng không có tín hiệu. Tôi quay cuồng, suy sụp. Cả ngày hôm đó không làm nổi việc gì vì ý nghĩ chồng đã ngoại tình.

Tối hôm đó về nhà, tôi thấy chồng mệt mỏi, phờ phạc và đầy bực dọc. Vừa nghe tôi nói muốn nói chuyện thì anh đã cáu loạn: “Anh đi lấy hàng mệt lắm. Có chuyện gì mai rồi tính”. Nhưng khi tôi đưa điện thoại với những hình ảnh nhận được ra thì mặt anh biến sắc, rồi anh lao ra khỏi nhà phóng xe đi luôn. Tôi biết anh đi tìm chủ nhân của tin nhắn để trút giận.

Đêm ấy, chồng đi tận khuya mới về và tự giác ra phòng khách ngủ. Không biết tôi đã khóc bao lâu, bởi lòng tin trong tôi sụp đổ, trong mắt tôi anh luôn là người chồng có trách nhiệm, giỏi giang yêu thương vợ con. Vậy mà, chỉ trong phút chốc, tôi lại nhìn thấy bộ mặt khác của anh, ghê sợ và đáng khinh bỉ biết bao.

Ngày hôm sau tôi xin nghỉ một ngày. Tôi nằm ở nhà suy xét mọi điều. Tôi bắt đầu nhận ra rằng mình phải bình tĩnh. Ban đầu tôi nghĩ, chồng đã có quan hệ với vợ một người nào đó và anh ta gửi tin ngoại tình đến tôi. Nhưng bình tâm lại, tôi nghĩ nếu là chồng cô ta, chắc không để yên hai người vào nhà nghỉ rồi ngồi nhắn tin cho tôi. Mặt khác, nếu là vậy thì chồng tôi không thể về nhà mà không hề có vết tích đấm đá từ “cơn ghen của đàn ông”.

Tôi nhắn lại cho số điện thoại kia rằng tôi tin chồng tôi. Ngay lập tức, người đó gọi điện cho tôi, đó là giọng một cô gái, sa sả mắng tôi một hồi vì chứng cứ trước mặt mà vẫn mù quáng, rằng chồng tôi đổ đốn từ lâu rồi, chồng tôi cặp với cô ta cách đây 9 tháng rồi.

Đến lúc này thì tôi hiểu đây chính là một cô nhân tình của chồng tôi. Và chính cô ta đang muốn mượn tay tôi để đánh ghen cô nhân tình mới của chồng, cũng là cách để dằn mặt anh.

Phát hiện chồng ngoại tình nhờ tin nhắn của một người lạ - 1

Chỉ trong phút chốc, tôi lại nhìn thấy bộ mặt khác của anh, ghê sợ và đáng khinh bỉ biết bao. (Ảnh minh họa)

Tôi mặc kệ, bỏ tất cả sang một bên vì chẳng muốn mình rơi vào cái vòng luẩn quẩn ấy nữa. Nhưng thực ra, cú đòn ấy đã giáng vào tâm hồn của tôi một cú sốc lớn. Tôi đã căm tức, khinh bỉ và căm phẫn rất lâu. Tôi mất niềm tin và chẳng thiết tha nói với chồng câu nào.

Chồng tôi giải thích xin lỗi liên tục nhưng khi biết tôi không tin nên anh cũng thôi biện bạch. Anh làm lành với tôi và tỏ ra hối lỗi vô cùng. Ngày nào cũng về sớm đón con, lo cơm nước, thỉnh thoảng đưa mẹ con tôi đi chơi… Nhìn thái độ gượng gạo của chồng tôi hiểu anh đã xấu hổ và ăn năn nhiều.

Lúc ấy tôi thấy rất thương mình và thương các con. Nhìn gia đình các đồng nghiệp yên ấm tôi biết mình rất bất hạnh. Nhưng tôi phải làm gì đây? Có nên bỏ qua cho chồng để gia đình được yên ấm không? Liệu, chồng tôi còn quan hệ với người mượn tay tôi ghen tuông hay cô gái đi cùng ảnh vào nhà nghỉ kia không? Thậm chí, có khi nào anh ta còn những cô nhân tình khác ngoài hai cô kia không? Tôi hoàn toàn không biết và cũng không dám chắc nó không xảy ra.

Tôi thấy chán nản vô cùng và không biết nên làm gì mọi người ạ.

Độc giả Giấu Tên (Trí Thức Trẻ)

“Tôi có đang ngoại tình?”

0

Tôi là một phụ nữ gần 30 tuổi, đã có một con trai, đẹp mặn mà và nghề nghiệp cũng tốt. Ngoài thời gian ở công sở, còn lại tôi dành cho gia đình. Nấu ăn, giặt giũ, là lượt quần áo cho chồng và chăm sóc các con là sở thích của tôi.

Tôi là một phụ nữ gần 30 tuổi, đã có một con trai, đẹp mặn mà và nghề nghiệp cũng tốt. Ngoài thời gian ở công sở, còn lại tôi dành cho gia đình. Nấu ăn, giặt giũ, là lượt quần áo cho chồng và chăm sóc các con là sở thích của tôi.

"Tôi có đang ngoại tình?"
 

Sự việc bị phát hiện và buộc phải giải quyết. Đều là người có học và không mấy khi mất bình tĩnh, chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với nhau. Chồng tôi chọn chấm dứt vui thú bên ngoài. Biết nói thế nào nhỉ, anh là người tử tế. Ngay cả khi ngoại tình có lẽ cũng tử tế, với cả đôi bên – vợ và bồ. Khi quay về với gia đình, anh có nỗ lực bù đắp cho tôi, nhưng bản thân tôi dù đã bỏ qua song khó lòng tha thứ.

Tôi không có thay đổi trong thái độ với chồng, cuộc sống gia đình vẫn vậy, hòa thuận, êm thấm. Nhưng sau lưng chồng, tôi bắt đầu cho phép mình có những mối quan tâm riêng, có những thú vui ích kỷ mà bình thường ra, nếu biết anh không thích, nếu biết ảnh hưởng tiêu cực đến hôn nhân, tôi sẽ không làm.

Tôi có những người bạn mới. Là tôi mở lòng với họ sau khi nhận ra mình không nên dồn tất cả yêu thương vào một người đàn ông. Một trong những người bạn đó thường muốn đi chơi riêng cùng tôi, lúc thì đi uống gì đó, khi là xem phim, ăn trưa. Cậu ấy rủ, tôi chẳng bao giờ chối từ. Ngay cả khi trên xe cậu ấy hôn, rồi nói yêu tôi, tôi cũng mặc kệ. Cậu ấy dù cao to hơn tôi rất nhiều nhưng kém tuổi, tôi coi cậu ấy như em.

Tôi bắt đầu chat nhiều hơn với cậu ấy. Toàn chuyện vu vơ thôi, cũng có khi cậu ấy nói nhớ tôi và đề nghị một cuộc gặp. Tôi sẽ lại đến, và để cậu ấy hôn tôi, ôm tôi. Bình thường tôi không nghĩ đến cậu ấy nhiều, vẫn làm vợ và làm mẹ, nhưng khi gặp cậu ấy, tôi giống như một cô gái chưa chồng, tự do và lạ kỳ là tôi không hề có cảm giác lo sợ bị ai phát hiện.

Tôi có đang ngoại tình không? Chúng tôi – tôi và cậu ấy – đối với nhau rất lịch sự, không đi nhà nghỉ hay khách sạn, không có gì quá trớn ngoài những cái ôm, hôn và nắm tay. Cậu ấy rất dịu dàng, đối với tôi mà nói, thật ân cần chăm sóc. Mối quan hệ này đã được vài tháng rồi. Tôi không có cảm giác yêu hay đam mê hay li kì sao đó như mọi người vẫn nói về ngoại tình. Tôi có đang ngoại tình hay không? Việc làm này của tôi liệu có phải trả giá bằng hạnh phúc gia đình dù nó bây giờ không còn nguyên vẹn như xưa nữa? Tôi không cảm thấy có lỗi với chồng, cũng không nghĩ mình đang ngoại tình dù có chút đau lòng khi nghĩ đến con. Cháu còn khá nhỏ…

Theo N.L (Dân Trí)

Tôi đang ngoại tình với vợ của bạn

0

Mỗi ngày cô ấy sống bên bạn tôi nhưng nhớ tôi rất nhiều. 8 tháng nay chúng tôi đã đi chơi, ở cùng nhau, đi nước ngoài cùng nhau.

Mỗi ngày cô ấy sống bên bạn tôi nhưng nhớ tôi rất nhiều. 8 tháng nay chúng tôi đã đi chơi, ở cùng nhau, đi nước ngoài cùng nhau.

Tôi đang ngoại tình với vợ của bạn

Khi tôi viết lên dòng tâm sự này, sẽ có nhiều người bảo đã ngoại tình lại còn nhiều lý do biện minh, nhưng mong ai đã là người trong cuộc sẽ hiểu được cảm giác bây giờ của tôi. Dù các bạn có nói những từ khó nghe tôi vẫn trân trọng và chấp nhận. Tôi đã ngoại tình với vợ của bạn mà không biết điểm dừng, 8 tháng nay tôi giống như một tên tội phạm. 

Tôi có vợ và bé gái hơn một tuổi, cuộc sống gia đình thuộc dạng khá. Tôi làm kinh doanh ở nhà, vợ làm văn phòng. Trước khi đến với vợ tôi đã yêu một cô gái cùng quê sâu đậm tới 7 năm, đến giờ nghĩ tới vẫn buồn bởi cô ấy quá phi thường, quá nghị lực và giỏi. Vì gia đình mình mà tôi không bảo vệ được tình yêu 7 năm cùng có với nhau, để giờ mỗi khi gặp lại 2 đứa chỉ biết im lặng hỏi nhau vài câu về gia đình của nhau. Giờ cô ấy làm chủ một chuỗi nhà hàng ở TP HCM, rất có tiền, thế nhưng lâu lâu tôi vẫn tự tay mua những món quà tặng cô ấy để bù lại những năm học đại học từng hứa tặng quà khi tôi có tiền. Trong tâm tôi vẫn không thể quên cô ấy được, nhưng rồi tôi nghĩ đời người được bao nhiêu, đã là quá khứ thì nên chôn vùi.

Tôi cưới vợ sau chia tay tình yêu đó 2 năm. Vợ đến với tôi khi tôi đang gần quên đi người cũ, mẹ thấy chúng tôi hợp nên bắt cưới. Lúc đó tôi 27 tuổi, không biết đã chín chắn chưa nhưng cứ bảo người ta yêu mình thì cưới đi, một số tính cách chưa hiểu rồi hiểu từ từ. Đã 3 năm trôi qua tôi vẫn chưa hiểu được mấy về vợ. Sau khi sinh con gái, vợ tôi dường như đã thay đổi tất cả, hay la mắng dù tôi không làm gì sai. Cô ấy còn nói những từ ngữ khó nghe trước mẹ. Cuộc sống gia đình ai cũng có lúc “cơm không lành canh không ngọt”, nhường nhịn nhau tí cho trong ấm ngoài êm, phải kiềm chế, đóng cửa bảo nhau. Cô ấy ngược lại, luôn la lớn, muốn mọi người quan tâm đến chuyện riêng của gia đình tôi, còn nhiều cái mà tôi thấy không được. Tính tôi không thích sự ồn ào, luôn cứ nhịn đi vì con cái, vì cái gia đình này, đến khi nào cảm thấy hết chịu được sẽ tính tiếp. Có thể đây là cái mà tôi đã đưa ra so sánh, biện minh cho sự ngoại tình.

Rồi một ngày khoảng 8 tháng trước tôi có tâm trạng không tốt nên rủ thằng bạn thời đi học đi nhậu, la cà như thời sinh viên, tối đó nó dẫn vợ đi cùng. Chúng tôi nói chuyện chơi với nhau đến một giờ sáng mới về. Tôi biết vợ bạn lâu rồi, bằng tuổi với tôi, tôi thấy vợ bạn bình thường, không có gì nổi bật, đã là mẹ của 2 đứa con. Tối đó cô ấy nhắn tin cho tôi “Anh có tâm trạng à”? Lịch sự nên tôi cũng trả lời qua lại, rồi những dòng tin nhắn giữa chúng tôi càng ngày càng nhiều để đến giờ có tin nhắn tôi biết cô ấy luôn phải xoá nó thật nhanh.

Cô ấy đã khóc khi kể cho tôi về quá khứ, hiện tại và cái khổ từ ngày làm dâu. Càng ngày tình yêu cô ấy dành cho tôi càng nhiều, nhiều đêm cô ấy đi kiếm tôi chỉ để thấy tôi như thế nào. Tôi hỏi: “Em yêu anh vì con tim hay sự cô đơn và không được sự chăm sóc từ chồng”? Cô ấy chỉ khóc, nói có thể là muộn nhưng yêu tôi là do con tim. Tôi bảo: “Nếu chồng em biết được mối quan hệ này, em là người thiệt thòi và mất tất cả, em sẽ như thế nào? Đàn ông họ ngoại tình thì vẫn còn nhà để về, phụ nữ ngoài tình là mất tất cả. 8 tháng là thời gian quá ngắn để em hiểu được anh”. Cô ấy nói đã suy nghĩ đến vấn đề đó và chấp nhận hết vì quá yêu tôi, con tim không làm chủ được bản thân.

Mỗi ngày cô ấy sống bên bạn tôi nhưng nhớ tôi rất nhiều. Chúng tôi gặp nhau ở quán cà phê nhiều hơn. Tôi đã thấy được những cái hay ở cô ấy và có thể đã yêu cô ấy rất nhiều, như mối tình đầu dang dở. Giờ này tôi đã ngoại tình với chính vợ của bạn, trong khi đó 2 từ ngoại tình lúc trước với tôi nó khốn nạn lắm. Tôi đã nói dối nhiều hơn, làm nhiều cái tồi tệ hơn. 8 tháng nay chúng tôi đã đi chơi, ở cùng nhau, đi nước ngoài cùng nhau. Nếu một ngày nào đó bị phát hiện tôi sẽ không biết như thế nào? Phương trình nào giải ra đáp án tốt nhất?

Độc giả Nguyên 
Theo VnExpress.net

Tôi vẫn nhẫn nại chờ bạn trai ăn chơi chán rồi anh sẽ quay về

0

Anh bảo hãy để anh ăn chơi vì tính anh đã vậy rồi, khi nào ăn chơi xong anh sẽ về lại với tôi. Do tôi quá nhu nhược và yêu anh nhiều nên đến giờ vẫn chờ anh ăn chơi.

Anh bảo hãy để anh ăn chơi vì tính anh đã vậy rồi, khi nào ăn chơi xong anh sẽ về lại với tôi. Do tôi quá nhu nhược và yêu anh nhiều nên đến giờ vẫn chờ anh ăn chơi.

Ảnh minh họa.

Sau lần đó khoảng 2 tháng, anh nói bận làm hàng gấp, bảo tôi đừng gọi để anh còn làm việc. Tôi sinh nghi nên tìm nick của bạn bè anh thì thấy cô bạn học chung đại học với mình và anh up một tấm ảnh anh đang lái xe chở cô ấy đi Đà Lạt. Tôi gọi cho ba anh, bác nói anh đi từ sáng, còn anh nhất định không nghe máy. Tôi gọi cho cô bạn, cô ấy đưa điện thoại cho anh gặp tôi. Anh cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo về rồi nói chuyện sau. Tôi không ngủ, nằm khóc cả đêm, quá đau khổ. Cô ấy về cũng nhắn tin cho tôi nói rằng anh đã chia tay tôi rồi, họ đang quen nhau. Trong cuộc đời tôi đây là tổn thương kinh khủng nhất, tôi không ăn nổi, bỏ bê công việc, ở nhà nằm khóc cả ngày lẫn đêm. Vậy mà anh vẫn im lặng không một cuộc gọi hay nhắn tin cho tôi.

Sau khoảng một tháng, tôi vẫn còn buồn thì anh tìm tôi, nói hãy để anh ăn chơi vì tính anh đã vậy rồi, khi nào ăn chơi xong anh sẽ về lại với tôi. Do tôi quá nhu nhược và yêu anh nhiều nên đến giờ vẫn chờ anh ăn chơi. Hai tuần anh qua gặp tôi một lần, ngày nào cũng nhắn tin, tôi muốn mua gì anh cũng đồng ý. Anh nói chờ mua nhà rồi sẽ cưới tôi, nhưng tôi biết anh vẫn quen người khác. Bây giờ tôi không biết phải làm sao, anh luôn miệng nói chỉ lấy mình tôi, thề thốt đủ kiểu, nói dù quen ai nhưng cuối cùng người lấy là tôi. 7 năm quen nhau đến giờ anh vẫn giữ gìn sự trong trắng cho tôi. Tôi không biết nên chờ anh tiếp hay sẽ chấm dứt nữa, nếu chia tay tôi thật sự rất đau khổ. Tôi đã bỏ ra rất nhiều năm chờ đợi anh, hiện tại tôi 27 tuổi rồi, không còn trẻ nữa, sợ mình sẽ bị cô độc cả đời. Mọi người có thể thấy tôi ngu ngốc, suy nghĩ thiển cận nhưng xin hãy giúp tôi. Tôi cần lời khuyên dù là trách móc cũng được.

Độc giả Ánh
Theo Ngoisao.net

Mỗi tháng, cứ 5 ngày là tôi lại phải trốn chồng ra khách sạn ngủ

0

Ban ngày tôi vẫn đến công ty làm bình thường, nhưng tối thì thuê khách sạn ngủ.

Ban ngày tôi vẫn đến công ty làm bình thường, nhưng tối thì thuê khách sạn ngủ.

Chồng hơn tôi 5 tuổi là người giỏi giang, chiều vợ, cũng rất tốt với bên nhà ngoại nên rất được lòng mọi người. Bản thân tôi cũng rất tự hào vì lấy được một người như anh.

Công việc của chồng tôi khá bận rộn, nhưng cứ hễ có thời gian rỗi là anh lại giúp đỡ tôi chuyện nhà cửa, cơm nước. Nhớ những hôm mùa đông lạnh, anh vẫn cố dậy sớm để đi chợ mua đồ để tôi đi làm về chỉ việc nấu. Hay những hôm mưa gió, anh cuống cuồng gọi điện chỉ vì một lẽ “Vợ có mang áo mưa không, cứ đi thẳng về nhà còn để anh tạt qua chợ mua đồ ăn cho”.

Rồi về đến nhà là cuống cuồng vào bếp nhặt rau, nấu cơm. Là đàn ông nhưng anh cũng chẳng nề hà chuyện giặt quần áo hay rửa bát hộ vợ… Đấy, chỉ chừng ấy thôi bản thân tôi đã hiểu, anh yêu thương tôi đến nhường nào.

Mỗi tháng, cứ 5 ngày là tôi lại phải trốn chồng ra khách sạn ngủ
Về đến nhà là anh cuống cuồng vào bếp nhặt rau, nấu cơm giúp vợ. (Ảnh minh họa)

Duy chỉ có điều chồng khiến tôi mệt mỏi, thậm chí sợ hãi chính là anh có ham muốn rất cao trong chuyện chăn gối. Nói không quá, nhưng gần như ngày nào anh cũng có nhu cầu gần gũi vợ. Ban đầu, tôi cũng cho rằng chồng như thế vì quá yêu mình nên cũng cố gắng chiều. Nhưng càng về sau tôi cảm thấy những ham muốn của anh dường như vô độ. Anh không quan tâm đến việc tôi vui hay buồn, mệt mỏi hay phấn khởi, có thoải mái hài lòng hay không mà chỉ để ý đến việc thỏa mãn nhu cầu sinh lý của mình.

Mấy tháng đầu mới cưới, gần như ngày nào vợ chồng tôi cũng gần gũi nhau, kể cả những ngày đèn đỏ. Thực lòng tôi không hề muốn, nhưng vì chồng nên tôi cũng đành chiều. Về sau, tôi đọc và tham khảo sách báo, tạp chí thì biết rằng, quan hệ vào những ngày đó phụ nữ dễ bị viêm nhiễm, không tốt cho sức khỏe nên tìm cách để thuyết phục. Cuối cùng anh cũng chịu tha chuyện chăn gối cho tôi mỗi tháng 5 ngày đèn đỏ.

Nhưng những hôm đó nằm cạnh vợ, chồng tôi cứ vật vã bứt rứt trông đến khổ sở. Chồng nằm bên cạnh nhưng không làm gì được nên cứ cấu véo, giày vò tôi đến thâm tím cả người. Thậm chí, anh còn cắn tôi đau chảy nước mắt ra chỉ vì một nỗi “Anh nhớ vợ, sắp không chịu nổi nữa rồi”.

Một vài lần chồng như thế tôi còn chịu đựng được, chứ đằng này, tháng nào cũng mất 5 ngày anh giày vò, cấu véo như vậy thì tôi không chịu nổi. Có những hôm tôi đau quá nên phản ứng lại thì anh giận dỗi và nói rằng tôi không yêu, không thương anh. Nên tôi chẳng biết làm thế nào cho phải nữa.

Mỗi tháng, cứ 5 ngày là tôi lại phải trốn chồng ra khách sạn ngủ - 1
Thậm chí, anh còn cắn tôi đau chảy nước mắt. (Ảnh minh họa)

Cách đây vài tháng, đến chu kỳ của mình, tôi phải nói dối chồng đi công tác rồi về thăm mẹ đẻ để trốn tránh. Tháng sau đó, phải bịa em họ mệt cần giúp để qua bên đó tá túc vài đêm.

Tháng vừa rồi, tôi chẳng có lý do gì để lẩn trốn nữa, thì đành chịu ở nhà. Nhưng mới có hai đêm mà người tôi đầy những vết cấu, cắn của chồng. Thậm chí, tôi đau quá, khóc ầm ĩ thì anh không tiếc lời chỉ trích tôi ích kỷ, nhỏ nhen không biết nghĩ và thông cảm cho chồng. Khiến tôi ấm ức đến phát khóc.

Đến này thứ ba của chu kỳ, tôi mệt mỏi rã rời, cứ nghĩ đến buổi tối chồng vồ vập là tôi lạnh sống lưng, muốn ứa nước mắt. Quá mệt mỏi, tôi lại viện lý do có công việc đột xuất nên phải đi công tác ngay. Ban ngày tôi vẫn đến công ty làm bình thường, nhưng tối thì thuê khách sạn ngủ.

Thực lòng mà nói, tôi thương yêu chồng mình nhiều lắm. Nhưng cũng sợ hãi với những yêu thương, vồ vập của anh. Không hiểu nổi chồng tôi có mắc chứng bệnh nào đó không mà lại có những hành động lạ kỳ như vậy. Đây là lúc tôi khỏe mạnh bình thường, chứ sau này, nếu bầu bì, sinh nở rồi liệu chồng có để tôi được nghỉ ngơi, có lo cho sức khỏe của mẹ con tôi không? Cứ nghĩ đến là tôi sợ mọi người ạ.

Độc giả Giấu Tên
Theo VnExpress.net

Tôi yêu thầm vợ của bạn thân 8 năm rồi

0

Tôi ước gì mình can đảm để đến nói thẳng với bạn là tôi yêu cô ấy, nếu bạn không quý trọng thì hãy nhường vợ lại cho tôi.

Tôi ước gì mình can đảm để đến nói thẳng với bạn là tôi yêu cô ấy, nếu bạn không quý trọng thì hãy nhường vợ lại cho tôi.

Tôi yêu thầm vợ của bạn thân 8 năm rồi

Tôi 35 tuổi, cách đây 8 năm từng lập gia đình nhưng ly dị sau đó không lâu vì vợ chồng không tìm ra tiếng nói chung. Chúng tôi chia tay nhau trong hòa bình để mỗi người làm lại cuộc đời, tìm kiếm đối tượng phù hợp hơn. Từ đó đến nay tôi vẫn độc thân, chưa tìm kiếm được đối tượng mới vì một nửa của mình đang hàng ngày, hàng giờ hiện diện bên tôi. Tôi bất lực đứng ngoài cuộc sống của em, vì em đang là vợ của bạn thân tôi.

Tôi gặp em cách đây 10 năm trong một buổi tiệc. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị em lấy cắp tâm hồn. Em không đẹp nhưng tươi tắn, dịu dàng, có một cái gì đó rất cao quý, thanh nhã. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết em chính là một nửa mà tôi đang tìm kiếm. Nhưng ngay sau đó, trái tim tôi bị bóp nghẹt khi bạn thân của mình đi đến, choàng tay qua vai em, giới thiệu em là vợ chưa cưới. Từ đó trở đi, mỗi lần em đi chơi cùng nhóm, tôi cố gắng đứng thật xa, lặng lẽ quan sát em với nỗi đau giằng xé. Trong thâm tâm, tôi mong bạn mình và em chia tay. Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ cầu hôn em ngay lập tức. Cứ thế, tôi lặng lẽ yêu em, còn em hầu như chẳng để tâm đến sự tồn tại của tôi.

Rồi cũng đến cái ngày mà tôi lo sợ, em và bạn cưới nhau. Nhận được thiệp cưới, tôi như rơi xuống vực thẳm. Tôi khóc. Trong cơn say, tôi chạy đến trước cửa nhà em ngồi đó đến gần sáng. Tôi thấy mình bị đày đọa, khi nhìn thấy em trong bộ váy cô dâu, ánh mắt sáng ngời hạnh phúc, hôn bạn thân tôi trước mọi người. Rồi tôi lấy vợ. Vợ tôi là một cô gái xinh đẹp, hơi có phần thực dụng. Cô ấy là người chủ động trong mối quan hệ, còn tôi buông xuôi, do chẳng còn gì hy vọng. Chúng tôi nhanh chóng ly dị sau vài tháng chung sống vì đồng sàng dị mộng.

Thỉnh thoảng, bạn vẫn mời tôi đến nhà ăn nhậu. Nhìn em lụi cụi nấu nướng, dọn dẹp, mồ hồi bết trên trán, tôi chỉ muốn lao đến ôm em vào lòng, hôn lên đôi tay, mái tóc của em. Từ đó tôi cố gắng tránh, chỉ đến nhà bạn trong những dịp không thể chối từ. Em sinh con, tôi chúc mừng nhưng lòng như xát muối, chỉ ước ao giá như đó là con mình. Cứ như vậy, tôi lặng lẽ đi bên đời em, tình yêu thương dành cho em không vơi cạn mà ngày càng đong đầy. Trong khi đó, bạn tôi bắt đầu bỏ bê gia đình, sa đà ăn chơi, bồ bịch. Đã nhiều lần tôi nhắc nhở bạn là có vợ hiền con ngoan, đừng sa vào ăn chơi, gái gú. Bạn cười: “Kệ đi, làm sao vợ tao biết được”. Tôi chỉ muốn đấm vào mặt bạn khi nghe như thế. Hàng ngày, lén lút nhìn em vò võ một mình đón con, chờ cơm chồng mỗi tối, tim tôi đau lắm. Thương em vô hạn nhưng tôi chẳng biết làm sao.

Cách đây mấy bữa, bạn gọi điện rủ đi nhậu, than là vợ đang điên cuồng vì đã phát hiện ra bạn ngoại tình. Tôi lao ngay đến nhà bạn, đứng ngoài cửa, nghe tiếng em khóc nức nở, tiếng đổ vỡ đập phá mà đau lòng. Tôi gõ cửa, muốn lao vào ôm em nhưng cánh cửa vẫn lặng im. Tôi lê bước về nhà, cứ tưởng tượng ra cảnh em khóc, nỗi đau của em, điều đó khiến lòng tôi thắt lại. Qua mấy ngày, tóc tôi bạc phân nửa.

Giá như tôi có được em thì bản thân sẽ nâng niu em như báu vật, không bao giờ để em phải đau lòng. Tôi ước gì mình can đảm để đến nói thẳng với bạn là tôi yêu cô ấy, nếu bạn không quý trọng thì hãy nhường vợ lại cho tôi. Liệu mọi người có cho tôi là kẻ “đục nước béo cò”? Tôi muốn cầu hôn em, chăm sóc hai mẹ con em. Em trước giờ vẫn chỉ coi tôi là bạn chồng, cư xử rất đúng mực, chưa bao giờ biết đến tình cảm của tôi. Tôi không thể nhìn em đau khổ mãi như thế này, nhưng liệu em có cho tôi là kẻ lợi dụng tình thế, có chấp nhận tình cảm của tôi? Tôi rối bời quá, xin mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên.

Độc giả Hùng
Theo VnEpress.net

Chồng hiền lành nhưng khiến tôi đau khổ gần 7 năm rồi

0

Tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng vừa áp lực kinh tế, vừa áp lực tinh thần, tôi cảm thấy mệt mỏi và nhiều khi cáu kỉnh.

Tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng vừa áp lực kinh tế, vừa áp lực tinh thần, tôi cảm thấy mệt mỏi và nhiều khi cáu kỉnh.

Chồng hiền lành nhưng khiến tôi đau khổ gần 7 năm rồi

Vợ chồng tôi lấy nhau được 7 năm, có 2 con đủ nếp tẻ, cuộc sống được coi là khá thoải mái. Tuy ở chung với ông bà nội nhưng vì nhà ngoại gần nên tôi cũng vẫn thoải mái về bên ngoại.

Tôi được đánh giá khá nhanh nhẹn, mọi việc trong gia đình chủ yếu một mình tôi lo, từ việc chăm con, kinh tế, mua sắm, tới việc quan hệ anh em hàng xóm. Chồng đi làm chỉ cần đóng góp cho có lệ, còn mọi việc trong nhà đã có tôi lo. Tính anh hiền lành, ít nói, ai cũng bảo tôi lấy được chồng như vậy là tốt rồi, tuy rằng anh có chậm, không biểu lộ tình cảm hay chia sẻ công việc thì cũng không trăng hoa, cờ bạc, gái gú. 

Những tưởng cuộc sống của mình sẽ bình thường như vậy nhưng không ngờ… Vô tình tôi phát hiện ra chồng đã quan hệ với một em sinh viên gần chỗ làm. Chồng nói dối cô bé là vẫn còn độc thân, lừa dối cô ấy. Phát hiện ra, tôi đã cố để bỏ qua vì lúc đó con nhỏ mới hơn một tuổi, vả lại còn danh dự của bản thân, nội ngoại hai bên. Tôi cũng tự thấy bản thân có lỗi, vì sau khi sinh con đã không còn gần gũi chồng nhiều, cũng do đi làm sớm. Vậy mà chỉ khoảng một năm sau tôi lại phát hiện ra chồng quen cô gái khác, lại kịch bản cũ là chưa có gia đình. Lần này tôi họp gia đình bên nội, trong buổi hôm đấy chồng cũng xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ sai lầm nữa. Bố mẹ chồng, cô chú đều khuyên bảo tôi nên bỏ qua, hứa cho thêm cơ hội nữa. Tôi cố gắng suy nghĩ rất nhiều, lần này vì bố vừa bị tai biến, nếu chỉ thêm một lần sốc nữa chắc cụ sẽ suy sụp. Bố mẹ và gia đình tôi hoàn toàn không biết về những việc anh đã làm, chỉ mỗi gia đình anh là biết và đều giấu kín. Mọi người giấu kín về con người thực sự của anh. 

Tôi đã đồng ý quay lại nhưng không bao giờ quên được. Có lẽ việc đồng ý quay lại vì con chứ bản thân đã không còn chút tin tưởng gì đối với người chồng bội bạc. Chúng tôi quyết định ra ở riêng, toàn bộ nhà cửa do tôi một tay lo liệu, việc chăm sóc con cũng do tôi lo lắng, anh hoàn toàn chỉ mỗi việc đón con đi học về và chơi điện tử. Một người đàn ông hơn 30 tuổi mà đêm nào cũng có thể online để chơi điện tử tới 2h sáng, toàn bộ kinh tế và đối xử nội ngoại phó mặc cho vợ, vậy các bạn bảo tôi phải như thế nào? Tôi được đánh giá nhanh nhẹn, làm chủ kinh tế, ngoại hình tốt, từ việc chăm con tôi cũng tự tay làm. Tuy công việc tôi khá bận nhưng luôn tranh thủ từng lúc rảnh rỗi để đưa con đi chơi, tham quan, buổi tối dù mệt nhưng vẫn luôn đọc truyện cho bọn trẻ. Tôi luôn khuyến kích, động viên anh chơi với con, nhưng chỉ được vài phút anh sẽ bỏ bọn trẻ để dán mắt vào điện thoại chơi điện tử. Thực sự, tôi không bao giờ muốn so sánh chồng mình với người khác nhưng vừa áp lực kinh tế, vừa áp lực tinh thần, tôi cảm thấy mệt mỏi và nhiều khi cáu kỉnh.

Hiện tại, tôi lại vừa phát hiện anh có những tin nhắn thân mật với người khác. Lần này, tôi không còn thiết làm gì nữa. Chán nản, thất vọng, mất phương hướng. Tôi phải làm gì bây giờ? 

Độc giả Quỳnh
Theo VnExpress.net

Vợ nhiều lần nói sẽ đi ngủ với tình cũ để thỏa mãn

0

Tôi biết rõ người yêu cũ của vợ chở hàng lên thành phố mỗi tuần 2 lần và thường có nhã ý cho vợ tôi mượn tiền.

Tôi biết rõ người yêu cũ của vợ chở hàng lên thành phố mỗi tuần 2 lần và thường có nhã ý cho vợ tôi mượn tiền.

Vợ nhiều lần nói sẽ đi ngủ với tình cũ để thỏa mãn

Tôi đã ngoài 40, vợ nhỏ hơn 7 tuổi, chúng tôi kết hôn đã 15 năm, có hai con đủ nếp tẻ, các con học hành chăm ngoan. Cuộc sống gia đình tuy còn khó khăn về kinh tế nhưng vợ chồng luôn tin tưởng và yêu thương nhau. Gần đây vợ tôi nghỉ làm ở công ty, mình tôi phải lo kinh tế cho cả nhà nên càng khó khăn. Chuyện sinh hoạt vợ chồng thưa dần vì suốt ngày phải lo cơm áo gạo tiền; chi tiêu gia đình càng ngày càng tăng vì các khoản học cho con, điện nước, hiếu hỉ… trong khi thu nhập của tôi không tăng đáng kể.

Trước những khó khăn về kinh tế, vợ tôi thường cằn nhằn. Mỗi lần cãi nhau về chuyện tiền bạc cô ấy lại đòi ly hôn, nói tôi là đàn ông mà không lo được cho vợ con thì hèn. Tôi nói nếu vợ muốn thế thì ly hôn, vợ lại thôi không nói gì nữa. Có lần cãi nhau về chuyện tiền bạc, vợ xúc phạm tôi nặng nề: “Ông nghĩ ông làm bao nhiêu tiền đó mà nuôi đủ gia đình à, tôi đi làm đĩ kín mới có tiền nuôi cả nhà”. Đồng thời vợ nhiều lần còn thách thức sẽ đi ngủ với người yêu cũ để thỏa mãn bởi cảm thấy chán tôi thật rồi. Tôi hỏi đã đi bao nhiêu lần rồi thì vợ tôi không nói.

Tôi biết rõ người yêu cũ của vợ chở hàng lên thành phố mỗi tuần 2 lần và thường có nhã ý cho vợ tôi mượn tiền. Tôi cảm thấy hoang mang, không biết có nên tin những lời vợ nói không?

Độc giả Hoàng 
Theo VnExpress.net

Tôi bất lực với người chồng bạc bẽo

0

Ngoài thời gian làm việc là anh đi nhậu, đánh cầu lông, còn việc cơm áo gạo tiền phó mặc vợ con lo liệu.

Ngoài thời gian làm việc là anh đi nhậu, đánh cầu lông, còn việc cơm áo gạo tiền phó mặc vợ con lo liệu.

Tôi và anh vốn là chỗ quen biết, sau thời gian học tập rồi lập nghiệp ở xa, lúc về quê tình cờ gặp lại sau đó quen nhau.

Nói về anh, từ lúc gặp lại chẳng có gì ấn tượng ngoài thân hình nhỏ nhắn, khắc khổ với bộ quần áo ngả màu. Có điều anh nói chuyện rất hóm hỉnh và thần thái lạc quan. Qua lời anh kể, tôi được biết trước khi vào làm công chức nhà nước bằng tấm bằng đại học từ xa, được người quen gửi gắm, ở tuổi ngoài 30 anh đã lăn lộn đủ việc khác nhau để kiếm sống. Lúc đó tôi vừa thấy thương vừa thấy tội, nghĩ rằng cuộc sống khó khăn như thế chắc anh đã thật sự trưởng thành, chín chắn làm ăn.

Nghĩ lại quãng thời gian quen nhau, anh chưa từng mời tôi được ly nước, miếng bánh, nhưng xen lẫn những lần đến đó anh than khó khăn tôi lại động lòng, đưa anh ít tiền. Những lần khác anh hỏi mượn nhưng chưa lần nào trả. Lúc đó, tôi không quan tâm lắm vì nghĩ đàn ông họ sĩ diện, phải khó khăn lắm mới mượn tạm vậy thôi. Phải nói thêm, vì ăn nói khéo léo nên anh rất được lòng gia đình tôi, chúng tôi cưới nhau sau đó.

Thời gian này tôi mới chứng kiến hết lối sống vô trách nhiệm và bạc bẽo của anh. Tiền lương tháng anh ứng phần nhiều để trả nợ cho gia đình mình, đến khi hết tiền xài anh quay sang vòi vĩnh tôi. Nếu không đưa anh sẽ gây hấn với tôi, thậm chí đến đồng tiền tôi dành dụm để sinh con anh cũng ngon ngọt vét sạch, đến khi nằm viện sinh con anh không đóng góp được đồng nào. Trước mặt mọi người anh tỏ vẻ là người trí thức, có chức quyền và thương yêu vợ con. Cuộc sống hàng ngày của anh, ngoài thời gian làm việc ở cơ quan là đi nhậu, đánh cầu lông, còn việc cơm áo gạo tiền phó mặc vợ con lo liệu. Tôi nhẫn nhịn là thế nhưng càng nhịn anh càng lấn tới, thậm chí hỗn hào với cả gia đình tôi. Tôi thật sự bất lực với chồng và có lẽ sẽ buông tay.

Độc giả Hải
Theo VnExpress.net

Chồng không còn ham muốn nhưng tôi tin anh vẫn yêu mẹ con tôi

0

Có lẽ anh chán tôi xấu xí, tăng cân sau sinh nên ăn vụng bên ngoài no say rồi, về nhà không còn nhu cầu với vợ nữa.

Có lẽ anh chán tôi xấu xí, tăng cân sau sinh nên ăn vụng bên ngoài no say rồi, về nhà không còn nhu cầu với vợ nữa.

Chồng không còn ham muốn nhưng tôi tin anh vẫn yêu mẹ con tôi

Tôi và chồng có quãng thời gian yêu nhau, hiểu nhau khá lâu rồi tiến tới hôn nhân. Chồng tôi khá đẹp trai, nhiều tài lẻ, có tính lăng nhăng, nhiều lần quan hệ ngoài luồng từ thời còn yêu nhau cho đến khi có gia đình cũng vậy. Nhiều khi tôi biết nhưng cố gắng làm lơ, mặc kệ chồng vì quan niệm của tôi thà ở sau lưng không biết còn hơn biết mà đau khổ. Chồng không giàu có, công việc có phần vất vả nhưng anh vẫn dành thời gian quan tâm vợ con, đưa đón con đi học, chia sẻ việc nhà với vợ. Tình cảm vợ chồng ở mức bình thường, đôi lúc tôi cảm thấy khô khan nhưng rồi cũng quen dần.

Ngày còn yêu nhau, chồng tôi thuộc dạng người có nhu cầu tình dục khá cao. Đến khi tôi có bầu và sinh em bé cho đến nay gần 2 năm anh luôn trốn tránh chuyện chăn gối, nếu có cũng chỉ qua loa cho xong việc. Dù tôi đã cố gắng nhưng đáp lại vẫn là câu trả lời anh mệt, anh đau bụng… Tôi nhu cầu thấp, vợ chồng có khi 2 tuần hoặc hơn một tháng mới gần gũi là chuyện bình thường dù tôi biết là có vấn đề. Tôi nhiều lần thẳng thắn chia sẻ cũng nhận được câu trả lời ậm ừ cho qua chuyện, đôi lúc tôi bảo anh rằng vợ chồng mình như đồng chí, đồng đội ấy. Lúc trước đôi lúc tôi còn khóc thầm vì tủi thân nhưng bây giờ cố gắng không nghĩ đến vấn đề đó nên cuộc sống đỡ bức bối hơn nhiều. Có lẽ vì anh chán tôi xấu xí, tăng cân sau sinh nên đã ăn vụng bên ngoài no say rồi, về nhà không còn nhu cầu với vợ nữa.

Tôi viết lên đây cho nhẹ lòng còn thực ra cuộc sống hôn nhân nhiều thứ đáng giá và đáng quan tâm hơn nhiều. Tôi luôn tâm niệm điều tuyệt vời nhất là gia đình và tôi tin chồng cũng vậy dù anh quá thờ ơ chuyện chăn gối. Tôi tin chồng luôn yêu thương mẹ con tôi, luôn mong muốn mang lại cho vợ con cuộc sống đầy đủ.

Độc giả Hồng
Theo vnExpress.net

MOST COMMENTED

Đêm tân hôn, tôi hoảng hốt vì chồng đòi tự tử...

Anh tức giận, cáu kỉnh rồi chuyển sang thất vọng đòi tự tử vì bị tôi lừa.Mới cưới có một tuần mà tôi cứ...