Blog

Ngày Valentine chát đắng vì chồng hẹn đi chơi với giúp việc

0

Bao nhiêu năm, năm nào cũng được chồng chiều chuộng, cho đi chơi vào dịp Valentine, năm nay có chút hụt hẫng.

Bao nhiêu năm, năm nào cũng được chồng chiều chuộng, cho đi chơi vào dịp Valentine, năm nay có chút hụt hẫng.

Bao nhiêu năm, năm nào cũng được chồng chiều chuộng, cho đi chơi vào dịp Valentine, năm nay có chút hụt hẫng. Chạnh lòng nhìn người ta tay trong tay, vui vẻ bên gia đình. Mình chỉ biết ngậm ngùi nuốt nước miếng, tự tạo niềm vui cho mình bên mấy bà bạn già cùng cảnh…

Hôm đi chơi, bạn bè hỏi, ‘chồng mày đi công tác ở đâu, sao lại công tác vào đúng ngày này, khéo lại đi với bồ thì chết dở’. Tôi cười, bởi chẳng bao giờ tôi nghi ngờ chồng mình như vậy. Trước giờ, anh chưa từng làm gì khiến tôi phật lòng. Tôi luôn yên tâm về chồng và cũng chẳng thấy anh có dấu hiệu gì của việc có bồ bên ngoài cả.

Ngày Valentine chát đắng vì chồng hẹn đi chơi với giúp việc
Tôi bấm máy gọi cho chồng. Nếu anh nói với tôi anh về quê cô ta công tác, may ra tôi còn có thể có chút hoài nghi mà nghĩ lại. (Ảnh minh họa)

Chị em cảnh báo nhiều, tự nhiên tôi lại thấy lo lo. Nhỡ chồng tôi đi với bồ thật thì sao nhỉ? Vì bao năm nay, có bận đến mấy anh cũng cố gắng sắp xếp cho hợp lý, để ngày này được đi chơi cùng vợ. Không thì anh cũng tìm mọi cách để vợ cảm thấy anh vẫn quan tâm vợ. Nhưng lần này thì không, bận nên hủy mọi chuyện, ngay cả việc đưa vợ đi mua quà…

Tôi bắt đầu hoảng hoảng. Thử vào máy tính của chồng kiểm tra thì giật mình… ‘sao anh đi công tác mà lại không mang máy tính nhỉ?’. Tôi lục tìm thì thấy mail của chồng có đặt hai vé tàu về quê giúp việc, mà hốt hoảng thay, có tên của cô ấy và chồng của tôi.

Trời ơi, mọi thứ trước mắt tối đen lại. Vậy là, anh đặt vé tàu về quê cô giúp việc nhưng cũng lại đi cùng cả cô ta, cùng ngày cùng tháng, chỉ không cùng giờ…

Tôi bấm máy gọi cho chồng. Nếu anh nói với tôi anh về quê cô ta công tác, may ra tôi còn có thể có chút hoài nghi mà nghĩ lại. Nhưng, anh lại nói dối tôi, rằng anh đi công tác Sài Gòn. Khi tôi nói anh thử gọi máy bàn cho tôi, để xem mã vùng, thì anh ấp úng bảo tôi ‘lắm chuyện’.

Lúc này, sự hoài nghi trong tôi càng lớn. Tôi bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện từ trước tới giờ. Cô giúp việc còn trẻ, đẹp, lại rất hay quan tâm chồng tôi. Cô ta liên tục giặt quần áo cho chồng, là ủi đồ cho anh ngày hôm sau, mà cũng rất đúng với yêu cầu, sở thích của anh. Hôm nào cô ấy mang bộ nào treo lên là hôm sau chồng mặc đúng bộ đấy… ‘Thôi đúng rồi, chắc chắn là họ đang lén lút với nhau’. Thảo nào hôm nọ anh đề nghị tăng lương cho cô ta và nói thi thoảng phải thưởng cho giúp việc, vì cô ấy chăm chỉ, chịu khó lại khéo chăm con. Tôi thường thấy ánh mắt họ nhìn nhau, rồi thi thoảng, anh hay đùa cô ấy rồi cười rất vui vẻ. Có thể họ đã ngoại tình từ lâu, chỉ là tôi không biết mà thôi…

Ngày Valentine chát đắng vì chồng hẹn đi chơi với giúp việc - 1
Chồng hốt hoảng, tối hôm đó có mặt ở nhà nhưng không đưa cô giúp việc về. Cô giúp việc cũng gọi điện xin nghỉ luôn, không ra Hà Nội nữa. (Ảnh minh họa)

Chứng cứ xác thực nhất là, lần gần đây, tôi về nhà thì cũng gặp chồng ở nhà. Dù không bắt quả tang họ đang làm gì nhưng hôm đó tôi lại thấy cô giúp việc ăn mặc rất đẹp, vận đồ mới, còn nguyên mác. Tôi mới hỏi thì cô ấy trả lời là vừa đi chợ mua đồ. Bây giờ nghĩ lại, không thể là đi chợ mua được vì cái mác hàng đó chỉ có ở hiệu xịn mới có mà thôi…

Đúng rồi, chứng cứ đã rõ ràng, chắc chắn là chồng đã đi chơi Valentine với giúp việc. Tôi không gọi cho chồng và nhắn ‘anh về ngay, đưa cả cô H về đây, tôi có chuyện cần nói với anh, còn không, li dị đi’.

Chồng hốt hoảng gọi lại nhưng tôi không nghe máy. Có vẻ tôi đã đoán đúng và đã đánh trúng tim đen của chồng. Anh nhắn tin lại ‘em nói gì thế, em điên à?’. Tôi trả lời ‘ừ, tôi điên đấy, nên tôi mới bị anh và cô ta cho mọc sừng, anh nghĩ tôi là người điên à? Vậy thì chia tay đi, để anh được thỏa mãn đam mê của mình…’.

Chồng hốt hoảng, tối hôm đó có mặt ở nhà nhưng không đưa cô giúp việc về. Cô giúp việc cũng gọi điện xin nghỉ luôn, không ra Hà Nội nữa. Còn chồng tôi thì ấp úng giải thích này kia, tôi không muốn nghe, cảm giác bị xúc phạm vô cùng. Không ngờ với anh, người vợ gắn bó bao nhiêu năm lại không bằng cô giúp việc mới làm ở nhà tôi vài tháng. Đúng là đàn ông, cám dỗ không thể nào vượt qua, đàn bà luôn là hứng khởi của họ. Chỉ là họ không bao giờ chịu dừng chân ở một người và muốn có thật nhiều người, muốn chơi bời thật nhiều. Họ coi vợ như giúp việc của họ, còn coi giúp việc là thiên thần…

Ngày Valentine đen tối nhất từ ngày lấy chồng đến giờ khiến tôi ôm hận trong lòng. Tôi muốn bỏ chồng ngay lúc này vì tổn thương quá lớn. Nhưng nghĩ đến con nhỏ lại không đành. Chỉ là, đàn bà nếu cứ mềm lòng tha thứ, sợ đàn ông lại lấn tới, lại phản bội rồi mãi ngựa quen đường cũ mà thôi…

Theo Bảo Châu (Khampha.vn)

Khi biết bản thân mang căn bệnh thế kỷ, tôi biết đó là quả báo của mình

0

Chồng của tôi vì ngoại tình mà mang căn bệnh thế kỷ đến cho tôi. Anh mới mất cách đây hơn 1 năm. Và giờ tôi thì đang chống chọi với căn bệnh này không biết sẽ được bao lâu.

Chồng của tôi vì ngoại tình mà mang căn bệnh thế kỷ đến cho tôi. Anh mới mất cách đây hơn 1 năm. Và giờ tôi thì đang chống chọi với căn bệnh này không biết sẽ được bao lâu.

Tôi rất hoảng hốt và không biết làm cách nào để giải quyết. Vì tôi muốn nuôi con, muốn giữ con nhưng hoàn cảnh của chúng tôi lại không cho phép. Gia đình chúng tôi quá nghèo, 2 người lại không thể tự nuôi con được nên tôi quyết định bỏ con.

Hôm ấy tôi đến bệnh viện phá thai nhưng khi nhìn thấy từng người từng người vào làm mà lòng không nỡ. Vì vậy mà khi gọi đến tên mình thì tôi liền chạy về phòng trọ nằm khóc. Tôi cố gắng đi học và che bụng bằng cách nịt bụng vào. Chỉ có cách đó tôi mới không bị phát hiện và con tôi cũng được an toàn không phải phá bỏ. Lúc đó tôi rất sợ gia đình biết vì định kiến ở quê không cho phép một cô gái không chồng mà chửa như thế.

Khi biết bản thân mang căn bệnh thế kỷ, tôi biết đó là quả báo của mình
14 năm qua chưa ngày nào tôi thôi nỗi nhớ con. (Ảnh minh họa)

Tôi có một người chị quen biết khi đi học đại học lấy chồng lâu năm mà không có con. Qua tiếp xúc tôi thấy chị tốt và có khả năng kinh tế nên đã kể hoàn cảnh của mình cho chị nghe. Chị cũng rất thông cảm với tôi và chấp nhận nuôi con tôi với điều kiện tôi không bao giờ được quay lại tìm con. Chị sẽ làm thủ tục đầy đủ để nhận nuôi con tôi và cho cháu một cuộc sống tốt nhất.

Tôi sinh con xong được 1 tháng thì để con ở nhà chị bạn. Gửi con đi mà tôi không có lấy một đồng cho con, chỉ có một chiếc khăn có thêu tên con ở trên đó là thứ duy nhất tôi dành cho con gái mình. Thời gian sau chị cũng chuyển nhà đến nơi khác sống mà tôi không biết. Bên cạnh đó, tôi với mối tình sinh viên cũng không thể thành. Thật ra tôi không tiếc nuối anh ta, nhưng tôi thương nhớ con gái mình mà không dám tìm.

14 năm qua chưa ngày nào tôi thôi nỗi nhớ con. Nhưng bây giờ có cơ hội gặp lại con thì tôi lại không đủ can đảm nữa.

Khi biết bản thân mang căn bệnh thế kỷ, tôi biết đó là quả báo của mình - 1
Tôi đã xem việc mình mang căn bệnh ấy là quả báo của việc bỏ rơi con mình. (Ảnh minh họa)

Cách đây 2 tuần tôi có nhận được một cuộc điện thoại. Đó là cuộc gọi của chị bạn đã nuôi con gái tôi. Chị nói đi khắp nơi để tìm tôi, hỏi thăm mãi cuối cùng cũng tìm được số của tôi. Chị bảo con bé biết chuyện là con nuôi nên cầu xin được gặp mẹ đẻ một lần. Chị cũng nói tôi nên gặp con để biết con gái tôi thông minh xinh đẹp thế nào và cũng không uổng công chị phải chạy khắp nơi để tìm tôi.

Nhưng làm sao đây? Tôi không còn đủ tự tin để đối diện với con gái mình nữa. Chồng của tôi vì ngoại tình mà mang căn bệnh thế kỷ đến cho tôi. Anh mới mất cách đây hơn 1 năm. Và giờ tôi thì đang chống chọi với căn bệnh thế kỷ này. Tôi đã xem việc mình mang căn bệnh ấy là quả báo của việc bỏ rơi con mình.

Trước đây tôi luôn khao khát được thấy con, được ôm con. Nhưng bây giờ tôi tàn tạ, héo mòn vì thuốc thang và suy nghĩ. Tôi không dám đứng trước mặt con mà nhận mình là mẹ của con bé nữa. Tôi rất mong được nhìn thấy con, được nghe con gọi mẹ nhưng tôi tự ti với căn bệnh mình đang mắc phải. Tôi sợ con gái mình sẽ nghĩ tôi là người mẹ lăng nhăng nên mới bị nhiễm căn bệnh này. Tôi nên làm gì bây giờ? Độc giả Giấu tên

Theo afamily.vn/Trí Thức Trẻ

Ly thân nhưng vẫn ngủ chung giường, một lần “trót lỡ” tôi mang song thai, giờ phải làm sao?

0

Tôi cảm thấy áy náy vô cùng, giờ không biết nên tính như nào nữa, hàn gắn lại thì chẳng còn tình cảm, mà chia tay hẳn thì thương con.

Tôi cảm thấy áy náy vô cùng, giờ không biết nên tính như nào nữa, hàn gắn lại thì chẳng còn tình cảm, mà chia tay hẳn thì thương con.

Khi con lên 2 tuổi gửi trẻ được thì vợ chồng tôi ra ở riêng. Cứ tưởng đâu vợ chồng có không gian riêng thì hạnh phúc, nhưng có ngờ đâu, cũng từ đợt ra sống riêng, chồng bắt đầu đổ đốn, hư hỏng. Anh bắt đầu tụ tập, nhậu nhẹt, cờ bạc… cứ đi từ sáng đến đêm mờ mịt mới về. Vợ chồng suốt ngày cãi vã nhau.

Tiền vợ chồng tiết kiệm được một ít, chồng rút ruột tiêu hết từ bao giờ mà tôi không hề hay biết, lúc con ốm đi viện, động vào tủ thì không còn xu nào. Hôm đấy may là vay kịp, nếu không đúng là không biết đường nào mà tính.

Theo dự tính ban đầu, chỉ làm tầm 2 năm là đủ hết tiền trả nợ nhà, nhưng  từ đợt đó đến nay, được đồng nào là hết đồng đấy. Cũng may toàn nợ người quen không lời lãi gì, chứ nợ ngân hàng chắc vợ chồng tôi bị tống ra khỏi nhà từ lâu rồi.

Ly thân nhưng vẫn ngủ chung giường, một lần "trót lỡ" tôi mang song thai, giờ phải làm sao?

Chồng tôi chơi bời, gái gú bên ngoài tôi biết hết. Tôi không hiểu sao anh đổ đốn ra ghê thế, khác hẳn với ngày trước. Vợ chồng sống với nhau cũng chẳng có tình cảm gì, tôi thậm chí không nhớ nổi đã bao lâu rồi vợ chồng tôi không gần gũi.

Năm con gái gần 5 tuổi, hai vợ chồng ly thân, việc ai người ấy làm, tiền ai người ấy tiêu. Mỗi tháng anh đưa tôi 3 triệu lo cho con, thỉnh thoảng ngó con một tý thế là hết trách nhiệm.

Ly thân rồi nhưng vì không có điều kiện chuyển đi nên vợ chồng vẫn ngủ chung giường, tất nhiên anh cũng ít về nhà hơn hẳn, nhưng cũng có lúc về ngủ cạnh tôi. Khoảng 3 tháng từ lúc ly hôn thì xảy ra chuyện ngoài mong đợi. Hôm đó chồng đi uống rượu say về, nửa đêm mò lên giường, tự dưng ôm lấy tôi. Một phần cũng do tôi thiếu thốn nên đã thỏa hiệp với anh.

Chuyện chẳng có gì nếu hơn tháng sau tôi phát hiện mình có bầu. Tôi chẳng dám nói với ai, cứ âm thầm suy nghĩ một mình. Tôi lừng chừng, không biết có nên giữ hay bỏ, cứ nấn ná mãi sang tận tháng thứ 3, tôi đi siêu âm thì phát hiện thai đôi.

Tôi chẳng biết nên làm sao bây giờ nữa. Càng nghĩ càng rối trí, giờ thai lớn quá rồi, lại thai đôi, sao tôi nỡ bỏ, nhưng chẳng nhẽ lại hàn gắn với chồng, nhưng cố níu thế này cũng càng khổ hơn. Để nuôi một mình tôi không đủ khả năng, tôi nên làm gì bây giờ đây?

Theo Phương Anh (Phunutoday.vn/khoevadep)

Vợ đòi li hôn vì phát hiện email chồng gửi cho người cũ

0

Tuần trước, khi trở về sau một chuyến công tác, tôi nhận được lời đề nghị của vợ tôi: Chúng ta chia tay đi! Cô ấy không đùa, và lý do thì tôi cũng đã biết. Tôi đã nhiều lần giải thích nhưng vợ tôi không chịu nghe lời. Tôi cũng không biết mọi chuyện có thật sự phải đến mức đó không. Chúng tôi chỉ mới cưới nhau chưa đầy ba tháng.

Tuần trước, khi trở về sau một chuyến công tác, tôi nhận được lời đề nghị của vợ tôi: Chúng ta chia tay đi! Cô ấy không đùa, và lý do thì tôi cũng đã biết. Tôi đã nhiều lần giải thích nhưng vợ tôi không chịu nghe lời. Tôi cũng không biết mọi chuyện có thật sự phải đến mức đó không. Chúng tôi chỉ mới cưới nhau chưa đầy ba tháng.  

Vợ đòi li hôn vì phát hiện email chồng gửi cho người cũ

Tôi đã có một tình yêu đẹp với P. từ thuở sinh viên. Ra trường, không xin được việc làm ổn định, tôi cứ làm ất ơ hết chỗ này đến chỗ khác. P may mắn hơn, ra trường là có ngay việc làm ổn định nhờ gia đình có mối quan hệ quen biết. Hai năm rồi ba năm trôi qua, tình yêu của chúng tôi cứ dậm chân tại chỗ. P. đã vài lần đề nghị tôi đến thưa chuyện với gia đình cô ấy để bố mẹ cô ấy yên tâm. Nhưng tôi việc làm không ổn định, thu nhập bấp bênh. Vào thời điểm cô ấy thúc giục tôi chuyện đám cưới thì tôi lại đang thất nghiệp. Vậy nên trước chuyện hôn nhân tôi cứ hứa hẹn, lần lữa, chần chừ. Không hiểu là vì con gái quá nhiều suy nghĩ, hay vì P. không hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi, lại cho rằng tôi lấy khó khăn trong công việc ra để làm cớ.

Rồi đột ngột một ngày P. thông báo sắp lấy chồng, một người do họ hàng mai mối. Tôi lúc này mới sực tỉnh nhận ra mình có nguy cơ mất người yêu thực sự nên vội vàng tìm gặp P. xin cô ấy cho tôi một cơ hội. Nếu như P. không sợ khổ thì tôi ngay lập tức sẽ cưới cô ấy. Thế nhưng P. chỉ khóc nói đã muộn mất rồi.

Dạo P. sắp cưới, tôi liên tục viết email gửi P. với lời lẽ vô cùng thống thiết để thể hiện tình cảm và sự hối hận của tôi. Thế nhưng không một email nào được hồi âm. Trải qua những ngày khốn khổ vì thất tình, tôi lao vào học thêm, học cao hơn và tìm kiếm những cơ hội mới. Cuối cùng may mắn cũng đã đến khi tôi có một công việc ổn định cho thu nhập cao. Thế nhưng thời gian trôi qua tôi chưa có một ngày quên P.

Tôi gặp V. trong một quán rượu. Phụ nữ uống rượu không phải tôi chưa từng thấy. Nhưng phụ nữ một mình ngồi quán rượu, liên tục uống chén này đến chén khác cho đến khi say khướt thì tôi thấy lần đầu. Đang buồn nên tôi đến xin phép ngồi uống chung. Chúng tôi đã quen nhau như thế. V. kể tôi nghe cô ấy bị người yêu phản bội. Người có nỗi buồn gặp nhau rất dễ đồng cảm. Chúng tôi trở thành bạn bè, kể với nhau nhiều chuyện. Tôi cũng kể cho V. nghe chuyện tình của tôi, về người con gái tôi từng yêu. (Sau này tôi mới biết lỗi của tôi là đã quá thật thà khi kể cho V. nghe quá nhiều về những chuyện trong quá khứ.) Chúng tôi bên nhau và dần dần đi vào đời nhau lúc nào không rõ. Tôi chưa từng nói yêu V, và V cũng vậy nhưng chúng tôi lại cứ luôn bị cuốn vào nhau bởi những đam mê thể xác. Mỗi lần gặp nhau chúng tôi như không thể tách rời, không kìm chế nổi những ham muốn. Rồi V. thông báo có bầu. Chúng tôi tổ chức đám cưới.

Nhiều lúc tôi cứ ước rằng giá như người con gái tôi sẽ cưới ấy là P. thì hạnh phúc biết bao nhiêu. Tôi vẫn yêu P. nhưng mọi chuyện có lẽ nên khép vào quá khứ để thành tâm chăm chút cho cuộc hôn nhân của mình. Dù sao V. cũng là một cô gái tốt, cô ấy lại sắp làm vợ tôi, làm mẹ của con tôi. Dẫu tình yêu tôi dành cho cô ấy thực sự không biết được bao nhiêu, nhưng tình cảm không phải là không có. Cố yêu một người có thể không làm được, nhưng cố gắng để làm một người chồng người cha tốt chắc là không quá khó khăn.

Sau khi tôi cưới vợ, một ngày bất ngờ nhận được hồi âm qua email của P. Cô ấy nói biết tôi đã lập gia đình, và gửi lời chúc phúc. Cô ấy cũng có nói qua về hiện trạng gia đình cô ấy rằng đang cố gắng để cứu vãn khỏi một cuộc li hôn vì con còn quá nhỏ. Hôn nhân không xuất phát từ tình yêu, đúng như một canh bạc, may nhờ, rủi chịu vậy thôi. Tôi cũng hồi âm lại thư P. rằng tôi rất lấy làm tiếc vì điều đó, và cảm thấy áy náy vì bất hạnh của em cũng có một phần lỗi do tôi.

Toàn bộ email trao đổi giữa tôi và P. tôi không xóa, vì tôi nghĩ không có gì nghiêm trọng. Nhưng trong thời gian tôi vắng nhà V. đã tự ý vào email của tôi. Cô ấy không chỉ đọc những email mới nhất mà lục tìm tất cả những email cũ từ mấy năm trước. Trong đó có một email tôi gửi P. trước ngày P. lấy chồng, lúc tâm trạng tôi đang tồi tệ nhất: “Thôi thì như em nói, chúng ta có duyên nhưng không có phận. Anh chúc em hạnh phúc. Nhưng bất cứ lúc nào em cần, hãy nghĩ đến anh. Kể cả sau này anh có lấy ai đi nữa thì chắc chắn cũng không thể yêu như đã từng yêu em. Anh vẫn có một ước mong khi về già được cùng em bên nhau bầu bạn. Để có được điều đó anh sẵn sàng đổi với bất cứ giá nào”.

Thực ra mà nói, giờ ngồi đọc lại những dòng ấy tôi vẫn không tin nổi là chính mình đã viết như vậy. Nhưng một kẻ vừa mất đi người yêu thì tâm tính hỗn loạn, có nói năng hay viết vài câu thống thiết ngôn tình như vậy cũng là lẽ thường tình. Nhưng vợ tôi đã dành cả ngày để nghiền ngẫm từng dòng đó, xong rồi cô ấy xâu chuỗi lại mọi thứ và cho rằng tôi đến với cô ấy chỉ vì đứa con, ngoài ra mọi cảm xúc yêu thương đã trao hết cho người cũ. Cô ấy còn suy diễn rằng hiện tại gia đình P. đang có nguy cơ tan vỡ, lại thông tin cho tôi biết ắt hẳn có lý do, rồi “tình cũ không rủ cũng tới”, mà tôi thì lại đã từng hứa hẹn “mong được cùng em bên nhau bầu bạn khi về già. Để có được điều đó anh sẵn sáng đánh đổi với bất cứ giá nào”. Và cô ấy đã suy nghĩ những gì, tưởng tượng ra những gì nữa mà đòi chia tay?

Thực ra thì tôi có làm gì sai? Hoàn toàn không. Những yêu thương tôi dành cho P. là có thật, tôi cũng đã kể hết với vợ tôi ngày mới quen nhau không hề giấu giếm. P. gửi thư chúc mừng tôi hồi đáp lại vài dòng thì có gì không đúng, trong khi tôi chẳng ghét bỏ gì cô ấy. Vậy mà vợ tôi chỉ dựa vào mấy dòng email sến súa ngày xưa và hiện trạng của P. bây giờ rồi quy kết rằng trước sau gì tôi cũng sẽ bỏ cô ấy mà quay về với tình cũ.

Vợ ghen tuông với tình cũ của chồng cũng là chuyện thường tình, nhưng như vợ tôi thật là quá đáng, không lời giải thích nào của tôi khiến cô ấy vừa lòng nên mọi thứ cứ rối tung mệt mỏi. Nhiều khi ức chế đến mức chỉ muốn hét lên “Cô thích chia tay thì chia tay”. Thật, oan ức mà không cách nào giãi bày được.

Theo G.L (Dân Trí)

Cuộc sống xáo trộn vì mơ thấy ông hàng xóm

0

 “Từ ngày lấy chồng, ngoài chồng mình ra tôi không hề có ý tơ tưởng đến bất cứ người đàn ông nào khác. Vậy mà đêm qua trong giấc mơ của tôi xuất hiện một người đàn ông. Khủng khiếp hơn là tôi còn sinh con cho anh ta và hạnh phúc vì điều đó…”

 “Từ ngày lấy chồng, ngoài chồng mình ra tôi không hề có ý tơ tưởng đến bất cứ người đàn ông nào khác. Vậy mà đêm qua trong giấc mơ của tôi xuất hiện một người đàn ông. Khủng khiếp hơn là tôi còn sinh con cho anh ta và hạnh phúc vì điều đó…”

Cuộc sống xáo trộn vì mơ thấy ông hàng xóm
 

Từ ngày lấy chồng, ngoài chồng mình ra tôi không hề có ý tơ tưởng đến bất cứ người đàn ông nào khác. Vậy mà đêm qua trong giấc mơ của tôi xuất hiện một người đàn ông. Khủng khiếp hơn là tôi còn sinh con cho anh ta và hạnh phúc vì điều đó. Còn anh ta ngồi bên tôi, âu yếm nhìn con. Điều đó khiến tim tôi rung động.Tôi vừa sinh con cho anh ấy, nhưng đó không phải là chồng tôi. Tôi phải làm sao, phải nói sao với chồng tôi đây? Trong lòng tôi có thoáng chút lo sợ, đồng thời lại có những xúc cảm mới mẻ vô cùng khó tả. Đúng lúc đó thì chồng tôi mở cửa, sững sờ trước cảnh hạnh phúc của tôi và người đàn ông lạ. Tôi hoảng hốt bật dậy và nhẹ nhõm khi nhận ra mình vừa trải qua một giấc mơ. Nhưng kết thúc giấc mơ cũng là bắt đầu những ngày hiện thực nhiều xáo trộn trong lòng tôi.

Người đàn ông trong giấc mơ của tôi, không ai xa lạ mà là anh hàng xóm ở căn nhà đối diện. Anh đã có vợ và hai cô con gái. Sáng nào đi làm tôi cũng gặp anh ở cổng, anh thường cười rất tươi chào tôi, để lộ một lúm đồng tiền rất dễ gây chú ý. Chiều chiều anh hay dắt con ra đường chơi, cô bé hiếu động chạy xộc vào nhà tôi, anh liền vội vàng đuổi theo rồi rối rít xin lỗi. Tôi thường cho cô bé cái bánh hay quả gì đó, và anh dạy cô bé khoanh tay cảm ơn.

Như mọi phụ nữ khác, tôi khao khát được làm mẹ. Đôi lúc nghĩ bậy, nghĩ rằng mình không có con tôi thấy rất sợ hãi, chồng tôi cũng vậy. Chỉ cần có một đứa con, có tiếng khóc cười của trẻ nhỏ thì gia đình tôi mới thực sự viên mãn. Tôi rất thích cô bé con nhà hàng xóm, nhưng mọi hình thức giao lưu chỉ dừng lại ở đó, không có gì khác. Tôi cũng chưa bao giờ để anh ta trong tâm trí mình vì lý do gì cả. Người ta nói rằng giấc mơ phản ánh hiện thực, ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy. Liệu có phải vì tôi khao khát có một đứa con, lại ngày ngày chứng kiến cảnh người ta bế bồng chơi đùa với con mà bị ám ảnh thành ra mơ bậy bạ.

Nhưng kể từ khi mơ giấc mơ có phần kì dị đó, tự nhiên tôi thấy không còn tự nhiên mỗi khi đối diện người hàng xóm. Hình ảnh người đàn ông âu yếm nhìn tôi và đứa con trong giấc mơ thi thoảng lại thấp thoáng trong tâm trí khiến lòng tôi xốn xang suy nghĩ. Và không biết từ bao giờ tôi bắt đầu chú ý nhiều đến người đó. Tôi vẫn cố tỏ ra bình thường nhưng tôi biết tôi không còn là tôi của những ngày trước. Tôi ngại gặp nhưng thường nhìn trộm sau lưng anh, thỉnh thoảng vô thức ngó ra nhìn khi nghe tiếng mở cổng của nhà hàng xóm. Có dạo bẵng đi một tuần tôi không gặp anh ta mỗi sáng ra khỏi nhà đi làm như mọi khi, cũng không thấy anh dắt con đi dạo mỗi chiều, tự nhiên lòng có chút thẫn thờ mong nhớ.

Có đêm tôi giật mình thức giấc, thấy chồng đang ngủ say, không hiểu sao lại hình dung đó là khuôn mặt của người đàn ông đó, với nụ cười và một lúm đồng tiền rất duyên. Tôi đã chạy vào nhà tắm, tự tát vào mặt mình, và rồi khóc một cách bất lực. Tôi đã không còn có thể nói những lời yêu thương với chồng một cách tự nhiên nữa.

Tôi hỏi cô bạn thân: “Từ ngày mày lấy chồng, mày có bao giờ nghĩ về người đàn ông nào khác không?”. Nó trả lời tỉnh bơ: “Có chứ. Người ta gọi đó là phút xao lòng. Nó đến nhanh, qua nhanh và cũng chỉ nên coi nó như một chút gia vị làm cho cuộc sống thêm sinh động. Nhiều người không tỉnh táo, cứ ngộ nhận đó là yêu, rồi làm tổn hại đến hạnh phúc gia đình mình, đến khi nhận ra sai thì đã muộn”.

Tôi biết là tôi không đúng và không nên để cảm xúc lấn át lý trí mình như vậy. Tôi đã cố tình không đi làm vào những thời điểm có thể chạm mặt người ta, đi làm về cũng cố tình đóng cổng để cô bé con nhà anh không quen chân chạy vào nhà như mọi khi, nhưng không hiểu sao không thể xóa đi mọi hình ảnh và suy nghĩ của mình về người ấy. Tôi có phải là một người vợ hư không? Có phải tôi đã ngoại tình, đã phản bội chồng dù chỉ là trong tâm tưởng? Làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng này trước khi nó có thể gây ảnh hưởng thực sự đến gia đình tôi?

Theo C.L (Dân Trí)

Tâm sự xót xa của người mẹ sinh con được 3 ngày thì chồng mất

0

“Tôi ngồi ôm thằng bé vừa được 3 ngày tuổi trong vòng tay, run rẩy, sợ hãi bởi sự hỗn loạn và kinh hoàng diễn ra trong phòng khách nhà mình”.

“Tôi ngồi ôm thằng bé vừa được 3 ngày tuổi trong vòng tay, run rẩy, sợ hãi bởi sự hỗn loạn và kinh hoàng diễn ra trong phòng khách nhà mình”.

Đôi môi của anh ấy trắng bệch và cơ thể anh nằm trên sàn nhà. “Anh ấy nhất định phải sống”, tôi đã nói với bản thân mình như vậy. Một sĩ quan cảnh sát từ từ mở cửa bước vào. Những người thân của tôi dang tay để bế thằng bé thay tôi. Họ thông báo cho tôi tin sét đánh: “Anh ấy chết rồi”.

Họ cho tôi biết, có một viên đạn đi lạc đã giết chết chồng tôi, Justin và chúng tôi sẽ không bao giờ biết được toàn bộ sự thật của câu chuyện đau đớn này. Trong một cơn say, người hàng xóm sau vườn nhà tôi đã bắn súng 9mm bán tự động của mình. Viên đạn đã băng qua các cửa kính và rèm nhà tôi rồi trúng Justin khiến anh văng ra khỏi ghế sofa.

Tâm sự xót xa của người mẹ sinh con được 3 ngày thì chồng mất
Ảnh: Popsugar

Đã hai năm kể từ cái ngày bi thảm ấy, bây giờ tôi 33 tuổi, tôi thấy mình buồn nhiều hơn nhưng khôn ngoan hơn. Khi bạn trải qua một cái gì đó rất khủng khiếp, nó làm thay đổi cuộc sống của bạn và thay đổi cách bạn nhìn thế giới. Tôi đã vô cùng đau khổ và không biết làm thế nào để sống chung với điều đó. Nó như một vết thương lòng không bao giờ liền sẹo. Nó luôn hiện hữu trong trái tim và tâm trí tôi ở khắp mọi nơi…

Cách đây 19 năm, khi là một cô gái 14 tuổi, học lớp tám, lần đầu tiên tôi gặp và yêu Justin Ayers. Anh có thể chơi guitar như nghệ sĩ guitar người Mỹ gốc Phi Jimi Hendrix và nói đùa một câu như danh hài Jerry Seinfeld. Anh là một người thông minh, tài năng, đáng yêu và đầy hài hước, đam mê.

Khi nghĩ về câu chuyện tình yêu của mình, mỗi đêm tôi đã hỏi các vì sao trên bầu trời: “Tại sao chúng tôi không thể kết hôn ngay bây giờ?” Bạn bè và gia đình (ngoại trừ mẹ tôi) sẽ bật cười trước ý tưởng “điên rồ” đó, rồi gạt bỏ chúng. Nhưng tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều này.

Năm 2003, một năm sau khi tốt nghiệp trường trung học, cuối cùng chúng tôi đã kết hôn.

Trong 10 năm sau, Justin và tôi đã thực hiện những quy định, kế hoạch riêng của mình trong cuộc sống. Cả hai đều có những mục tiêu để theo đuổi. Vì vậy, chúng tôi quyết định chờ thêm thời gian để có thể xây dựng một gia đình theo đúng nghĩa khi cả hai đã trưởng thành.

Chúng tôi thành lập nhiều ban nhạc, đi du lịch, nghỉ ngơi và làm việc. Anh ấy và tôi đã viết, thu âm một album nhạc với nhau.

Một buổi sáng, tôi thức dậy và đột nhiên cảm thấy mình có chút khác lạ. Tôi mong muốn có một em bé! Và Justin đồng ý. Chúng tôi đã kết hôn được 10 năm. Chúng tôi biết mình đã sẵn sàng để trở thành cha mẹ.

Tháng 9/2013, tôi mang thai. Ngày 14/6/2014, tôi sinh con trai, tên thằng bé là Jax. Tôi nhận ra tóc thằng bé dày và mượt, đôi môi nó màu đỏ tươi và đôi mắt vô cùng quyến rũ. Tôi nhận ra rằng, đưa một đứa trẻ đến thế giới này là một trong những cảm xúc lạ thường nhất của người phụ nữ. Có một vài biến chứng sau sinh làm tôi phải ở thêm một ngày trong bệnh viện. Nhưng vào tối thứ ba, tôi và con đã được về nhà.

Tâm sự xót xa của người mẹ sinh con được 3 ngày thì chồng mất - 1
Ảnh: Popsugar

Niềm vui có con của tôi chưa được sẻ chia thì chồng tôi qua đời, khi con trai vừa 3 ngày tuổi. Tôi vừa mới được làm mẹ và bây giờ đã trở thành một góa phụ, 31 tuổi. Tôi chưa bao giờ có một cơ hội để nói lời chia tay Justin trong giờ phút li biệt hay nói với anh rằng tôi yêu anh ấy nhiều như thế nào. Tôi mong sao anh ấy biết những điều đó.

Chúng tôi tiễn anh sang thế giới bên kia vào ngày Thứ Bảy, đúng một tuần sau khi Jax được sinh ra. Một ngày sau đám tang của anh, mọi người bắt đầu ra về, chỉ còn vài người xung quanh tôi. Tôi cảm thấy mình đang chìm vào bóng tối. Bóng tối đó rất đáng sợ.

“Jess, cậu ở đâu?” bạn tôi – Casey hét lên khi đập cửa phòng tắm. “Jax khóc và nó cần được ăn. Chúng ta cần phải phá cửa?”. Thời gian dường như đông cứng khi tôi nhận ra rằng đã hai giờ kể từ khi tôi đi vào phòng tắm, lần đầu tiên tôi ở một mình kể từ khi mất Justin.

Tôi coi đó là cơ hội duy nhất để đắm mình trong đau khổ của riêng tôi. Ở trong đó, tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân của tất cả mọi người đi qua đi lại. Với những dòng nước mắt từ đau đớn tột cùng, tôi quyết định bỏ cuộc trong giây phút đó. Tôi muốn chết.

Tôi nghe thấy nhiều tiếng nói từ hành lang, tất cả cầu xin tôi mở cửa. Nhưng trong khoảng cách, tôi nghe thấy một giọng nói nhỏ, nó vang lên trong trái tim tôi. Đó là Jax, thằng bé đang đói và tôi biết mình cần phải cho con ăn. “Đã có người ra cửa hàng để mua sữa công thức cho thằng bé” mẹ tôi nói với tôi. Đó là thời điểm quyết định khi tôi lựa chọn, cuộc sống hay cái chết.

Tôi nhận ra rằng cuộc sống mà tôi đã làm việc rất chăm chỉ để có được như bây giờ, tôi có thể thử tiếp tục và bắt đầu một cái mới. Con trai tôi cần tôi để tồn tại, và tôi cần thằng bé. Tôi mất hơn 10 phút để có thể đứng lên bằng đôi chân của mình, tôi cảm thấy một chút hy vọng. Cuộc sống là một chuỗi các sự lựa chọn. Sự lựa chọn này của tôi là để bắt đầu cuộc sống mới với quyết định ra khỏi nhà tắm và nuôi con trai của chúng tôi.

Hơn một năm sau, tôi thấy mình thay đổi giống như một con tắc kè hoa. Tôi không biết tôi là ai nữa. Là vợ của Justin hay góa phụ của anh? Tôi là một người mẹ làm việc tại nhà. Tôi từng là một nhạc sĩ hay tôi sẽ đứng trên sân khấu hát một lần nữa? Tôi sẽ không bao giờ có cơ hội để có một đứa con khác. Tôi đã luôn muốn có ba đứa. Các câu hỏi bất tận không ngừng nối tiếp trong đầu tôi.

Gần 10 tháng, tôi đã “biến mất” khỏi các phương tiện truyền thông xã hội. Tôi đã chạy trốn khỏi thế giới bên ngoài và chui vào cái vỏ của mình. Sau đó, chuyện ấy đã xảy ra một lần nữa. Đó là khi thằng bé đói, khóc đòi sữa mẹ, giờ đã bắt đầu nói chuyện, đi bộ và suy nghĩ. Nhìn bé con tuyệt đẹp của mình, tôi lại một lần nữa nhận ra rằng đó là thời gian cho tôi để đưa ra lựa chọn giữa sự sống và cái chết. Tôi cảm thấy xấu hổ. Lúc đó, Jax được 10 tháng tuổi.

Nhìn lại hai năm của cuộc đời, tôi nhận ra bao nhiêu sự lựa chọn và quyết định. Tôi cần tìm “tôi” một lần nữa, cần cháy hết mình với niềm đam mê lớn nhất của tôi – âm nhạc, mà có lúc, nó đã trở thành nỗi sợ hãi và mỉa mai với tôi.

Tình yêu của tôi dành cho biểu diễn và âm nhạc là điều mà tôi đã chia sẻ với Justin, bây giờ tôi buộc phải khám phá cho riêng mình. Tôi liên lạc lại với một thành viên trong ban nhạc cũ và tìm được cơ hội trong một vài hợp đồng biểu diễn. Tôi chấp nhận dù còn nhiều do dự. Tôi sẽ được trở lại với những gì mình từng yêu và đưa phần đời còn lại ra khỏi nỗi đau, nhận niềm vui nó mang lại.

Tôi đã trải qua rất nhiều cảm xúc trong một live show. Tôi chọn cách đối mặt với nỗi đau mất người đàn ông của mình vào mỗi đêm. Tôi duy trì ý tưởng rằng hạnh phúc mà tôi trải nghiệm từng ngày là do lựa chọn của riêng tôi. Mỗi ngày tôi thức dậy như mọi người khác và tôi đang phải đối mặt với một sự lựa chọn.

Cũng có những ngày tôi cảm thấy ghét cuộc sống. Tôi đã buồn bực, tức giận, đau đớn, sợ hãi và cô đơn. Những ngày khác tôi cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc. Tôi đã sống lạc quan và biết tha thứ. Mỗi ngày là một quyết định mới, mỗi quyết định mang đến một kết quả mới. Tôi chỉ có thể hy vọng tôi đã lựa chọn đúng đắn cho tương lai của tôi, đặc biệt là cho con trai Jax của chúng tôi”.

Theo Minh Châu (Nguoiduatin.vn)

“Tình địch” lớn nhất của tôi lại là người sống cùng nhà, ăn cùng mâm, đôi khi ngủ cùng giường

0

“Tình địch” này nhiều khi muốn tôi phát điên lên, nhưng không làm sao “xua” đi được.

Hồi đại học, tôi và em chồng học cùng lớp nên ở chung phòng trọ. Chúng tôi thân thiết với nhau như hai chị em ruột, chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện. Có thể nói cô ấy chính là bà mối để tôi gặp được chồng mình.

Sau khi bố mẹ chồng mất trong một vụ tai nạn thì L là người ruột thịt duy nhất của chồng tôi trên cõi đời này. Vì thế hai anh em thân thiết vô cùng. Trong mắt chồng tôi, lúc nào L cũng bé nhỏ, non nớt, ngây thơ và cần được che chở. Tôi cũng chẳng thấy phiền gì, vì tôi và cô ấy rất thân thiết, gần gũi với nhau. Nhưng có vẻ L cũng chẳng biết ý gì, cứ vô tư đón nhận sự quan tâm của chúng tôi. Đôi khi thành kỳ đà cản mũi khiến chúng tôi chẳng có phút giây nào thoải mái.

“Tình địch” lớn nhất của tôi lại là người sống cùng nhà, ăn cùng mâm, đôi khi ngủ cùng giường
Tôi và em chồng thân thiết với nhau như hai chị em ruột, chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện. (Ảnh minh họa)

Nhớ hồi mới cưới, vợ chồng tôi đi trăng mật ở Đà Nẵng, L ỉ ôi: “Anh chị cho em đi với nhé, ở nhà buồn lắm. Với cả em chưa được đi Đà Nẵng bao giờ”, thế là chồng tôi gật đầu, kèm theo câu nói: “Cho mày đi nhưng không được làm phiền bọn tao”. Thực tình tôi không muốn nhưng một bên là chồng, một bên là em chồng cũng là người bạn thân thì làm sao tôi phản đối được. Chỉ trách vì cô ấy vô duyên quá mà thôi. Suốt cả kỳ nghỉ, đi ăn đi chơi gì L cũng kè kè bên cạnh, chỉ còn thiếu ngủ chung giường nữa là thành kỳ trăng mật ba người thôi.

Còn một điều nữa, dù 30 tuổi rồi, nhưng L chẳng đoái hoài gì đến yêu đương, chồng con cả. Vợ chồng tôi mối lái rồi nhờ nguời mai mối cô ấy vẫn dửng dưng nói chưa muốn kết hôn. L đi làm cả tuần rồi nhưng cuối tuần cũng chỉ quanh quẩn ở nhà nấu nướng hay ngủ nghỉ, chẳng chơi bời hẹn hò gì thì biết đến bao giờ mới lấy được chồng. Vợ chồng tôi cũng đi làm cả tuần, chỉ mong cuối tuần được nghỉ ngơi vui vẻ với nhau, cô ấy cũng không tha cho. Rủ tôi làm món này, món nọ, đi mua thứ này thứ khác mà chẳng nghĩ đến vợ chồng tôi cũng cần có thời gian giành cho nhau.

Có hôm, vợ chồng tôi muốn hâm nóng tình cảm, hẹn hò nhau đi ăn tối, nhưng L đi làm về không thấy thì gọi điện vậy là lại điệp khúc “Anh ơi, giờ em qua luôn nhé, ăn một mình buồn lắm”. Rồi chồng gắp cho tôi một miếng thì cô ấy cũng giơ bát ra hiệu phải gắp cho mình như thế.

Hay có những hôm, ngó đầu vào phòng thấy vợ chồng tôi đang xem phim, cô ấy tự nhiên nhảy lên giường nằm xem cùng cứ như chẳng nhớ ra chúng tôi là vợ chồng trẻ vậy. Thậm chí có hôm còn nằm ngủ luôn với chúng tôi.

Thực lòng, tôi thương L lắm nên dù khó chịu đến mấy tôi cũng không thể hiện ra bên ngoài, chỉ phàn nàn với chồng. Anh an ủi “Thôi, bố mẹ mất rồi, chỉ có hai anh em, chiều nó một chút, kẻo mấy năm nữa nó lấy chồng lại hụt hẫng”. Nhưng tôi chẳng biết cô em chồng của tôi còn ế đến bao giờ nữa. Mà nếu cứ ế dài, ế mãi thì tôi cũng phải theo sao?

“Tình địch” lớn nhất của tôi lại là người sống cùng nhà, ăn cùng mâm, đôi khi ngủ cùng giường - 1
Tôi chẳng biết cô em chồng của tôi còn ế đến bao giờ nữa. (Ảnh minh họa)

Cách đây không lâu tôi có ý định làm mối cho em chồng. Có đôi lần nói dối để lừa cô ấy đến điểm hẹn. Ấy vậy mà vừa nhìn thấy cậu bạn kia, em chồng quay gót đi ngay kèm theo ánh mắt giận dữ về phía tôi. Từ hôm đó chẳng thèm nói với tôi câu nào, cứ lầm lầm lỳ lỳ rất khó chịu.

Tôi cũng chẳng ngại, vừa trêu đùa cũng là góp ý: “L ơi, 30 tuổi rồi, con gái có thì. Cậu T thích cô thật đấy, triển đi thôi. Chứ cứ kén chọn, hờ hững thế này thì định xây lô cốt làm bà cô già à”. Chỉ có thế mà L gào khóc, nói tôi không muốn để cô ấy sống cùng. Chồng tôi cũng góp ý động viên thì cô ấy nói “Anh ơi, em không lấy chồng đâu, ở thế này cũng vui mà. Vừa không phải lo toan gì lại được chăm sóc. Còn nếu anh chị cứ thích gán ghép, đuổi em đi lấy chồng thì không anh em, chị em bạn bè thân thiết gì nữa. Em ra ngoài thuê nhà”.

Đến nước ấy thì tôi cũng chịu. Dẫu tôi và em chồng thân thiết, quý mến nhau nhưng cô ấy cũng phải biết điểm dừng chứ. Thà là sống chung, ăn chung, ở chung nhưng cũng phải để chúng tôi có không gian riêng nữa chứ. Cứ như thế này chắc tôi phát điên lên mất.

Theo mọi người tôi nên làm gì đây?

Theo T.N (Trí Thức Trẻ)

Có thai với người đàn ông 45 tuổi khi tôi học năm thứ ba

0

Tôi thật sự không thể dũng cảm đi phá thai vì mặc cảm tội lỗi, chưa kể sau này nếu lấy chồng, chồng biết được sẽ nghĩ tôi là người như thế nào?

Tôi thật sự không thể dũng cảm đi phá thai vì mặc cảm tội lỗi, chưa kể sau này nếu lấy chồng, chồng biết được sẽ nghĩ tôi là người như thế nào?

Có thai với người đàn ông 45 tuổi khi tôi học năm thứ ba
 

Rồi tôi gặp anh, một người đàn ông trung niên, tầm 45 tuổi, giàu có, kinh doanh công ty riêng, tài chính khá ổn định. Anh biết được hoàn cảnh của tôi nên muốn quen và lo lắng cho tôi tiền học phí. Trong thời gian quen, anh cũng chia sẻ đang ly thân và có 2 người con trai nhưng tôi vẫn chấp nhận. Tôi lúc đó nghĩ rất ngây thơ rằng có người giúp đỡ cho mình như vậy thật tốt, sẽ đỡ cho ba má phần nào về khoản tiền nong. Quen lâu dần tình cảm đến với mình lúc nào không hay. Tôi đã trao đời con gái cho anh, rồi những lần gặp nhau tôi cứ như con thiêu thân lao vào, tôi đều sử dụng biện pháp tránh thai an toàn trong gần một năm. 

Đến hồi tháng trước, lúc gặp anh và đã xảy ra chuyện đó thì tôi uống thuốc ngừa thai hàng ngày. Vậy mà tôi lại bị trễ kinh và phát hiện mình có thai khi thấy 2 vạch trên que thử. Tôi không hiểu sao mình uống thuốc mà lại bị như vậy. Tôi đi khám, bác sĩ nói tôi đã có thai 6-7 tuần. Trời đất như sụp đổ trước mắt, tôi đã nói với anh về chuyện này và anh khuyên tôi nên bỏ. Anh còn hứa nếu tôi chịu đi bỏ anh sẽ chu cấp, lo cho tôi và bù đắp về tinh thần. Tôi chưa từng lâm vào cảnh này bao giờ, ba má chưa biết chuyện. Tôi thật sự không thể dũng cảm đi phá thai vì mặc cảm tội lỗi, chưa kể sau này nếu lấy chồng, chồng biết được sẽ nghĩ tôi là người như thế nào? Mặc dù biết là nếu giữ lại tôi sẽ đối diện với gia đình, với xã hội, rồi tương lai có một đứa con ngoài giá thú nhưng bỏ thai tôi sợ ám ảnh cả đời. Tôi đã khóc mấy ngày nay, giờ còn đi học, sinh con ra phải có tài chính, công việc ổn định để nuôi con chứ. Tôi biết mình có lỗi rất nhiều trong chuyện này nên mong mọi người đừng ném đá. Tôi đang bị trả giá cho hành động không suy nghĩ của mình. Mong cô bác, anh chị độc giả cho tôi xin lời khuyên thiết thực.

Theo Hân (VnEpxress.net)

Tôi có phải hối hận khi cưới bạn gái không thể làm chuyện ấy

0

Dường như cô ấy không có nhu cầu, chuyện đó giống như một cực hình. Lâu dần tôi cũng chán nản và mặc cảm mặc dù còn rất yêu. 

Dường như cô ấy không có nhu cầu, chuyện đó giống như một cực hình. Lâu dần tôi cũng chán nản và mặc cảm mặc dù còn rất yêu. 

Tôi có phải hối hận khi cưới bạn gái không thể làm chuyện ấy
 

Theo Khánh (VnExpress.net)

Chồng tỏ ra lạnh nhạt với vợ vì sợ mẹ “tủi thân”

0

Tôi vừa lấy chồng được hai tháng. Nhà chỉ có 3 người: mẹ chồng, chồng và tôi. Thế nhưng tôi cứ cảm giác cuộc sống mới có phần gượng ép. Nhất là chồng tôi, anh tỏ ra lạnh nhạt hẳn với vợ so với ngày đang yêu. Lý do anh đưa ra là không muốn mẹ nhìn thấy mình tình cảm quấn quýt, sẽ tủi thân.

 

Tôi vừa lấy chồng được hai tháng. Nhà chỉ có 3 người: mẹ chồng, chồng và tôi. Thế nhưng tôi cứ cảm giác cuộc sống mới có phần gượng ép. Nhất là chồng tôi, anh tỏ ra lạnh nhạt hẳn với vợ so với ngày đang yêu. Lý do anh đưa ra là không muốn mẹ nhìn thấy mình tình cảm quấn quýt, sẽ tủi thân.  

Chồng tỏ ra lạnh nhạt với vợ vì sợ mẹ “tủi thân”
 

Tôi yêu anh, cũng rất ngưỡng mộ tình cảm của mẹ con anh. Tôi cứ tin rằng mẹ yêu anh nhiều như thế thì chắc chắn sẽ rất thương con dâu. Nhưng thực sự thì mẹ chồng đối với tôi lại có phần xa cách. Lúc mới về nhà chồng, tôi không để ý nên thỉnh thoảng có đôi cử chỉ thể hiện tình cảm với chồng như là đút trái cây cho chồng ăn, hay nằm xem phim thì gối đầu lên đùi chồng. Những lúc như thế mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt rất lạ rồi đứng dậy bỏ đi. Tôi không để ý nhưng chồng tôi để ý. Anh bảo tôi, từ nay trước mặt mẹ thì chúng ta không nên tình tứ. Mẹ góa chồng từ thời trẻ, cả đời chịu thiệt thòi cô quạnh nuôi con. Người mẹ yêu thương nhất nay lại tỏ ra yêu thương người khác trước mặt mẹ chắc khiến mẹ chạnh lòng.

Thực ra thì tôi hiểu ý chồng tôi, chỉ là tôi nghĩ tình cảm giữa mẹ con hoàn toàn khác hẳn tình cảm vợ chồng. Nếu mẹ yêu con thì phải vui khi thấy con hạnh phúc mới đúng chứ. Thế nhưng theo ý muốn của chồng, chỉ những lúc ở trong phòng ngủ, muốn thể hiện nũng nịu gì cũng được. Còn trước mặt mẹ chồng phải nghiêm chỉnh, đoan trang.

Hôm qua, tôi dắt xe ra đi làm, vừa đến ngõ thì bà giúp việc hàng xóm níu tôi lại bảo: “Mẹ chồng cháu có vẻ khắt khe với cháu phải không? Hôm qua bà ấy sang nhà ngồi than thở với cô cả buổi về cháu. Nào là cháu vô duyên không có ý tứ, trước mặt mẹ chồng mà đong đưa với chồng như ở chốn không người. Nào là nó làm như thế gian mình nó có chồng nên trêu tức bà mẹ chồng góa phụ vậy”. Tôi nghe xong mà ức đến trào nước mắt. Con người tôi thế nào, tôi là người hiểu rõ nhất. Tôi có đong đưa là đong đưa với chồng chứ đâu phải với thiên hạ, cũng nào có bao giờ có tâm địa chọc giận mẹ chồng một cách ngớ ngẩn như vậy. Trong khi tôi đối với mẹ chồng cũng không có gì khúc mắc oán hận.

Mẹ tôi bảo tôi: “Đó là tình trạng chung của những gia đình mẹ góa con côi. Người đàn bà một đời vì con, nhất thời sẽ cảm thấy khó chịu khi tình cảm ấy bị người phụ nữ khác chia sẻ, dù đó là con dâu của mình. Biết tính mẹ chồng thì con nên ý tứ một chút. Giờ còn chưa quen thì vậy, sau này sống chung lâu, mẹ chồng con dâu hiểu nhau rồi, nảy sinh tình cảm yêu quý nhau rồi, chắc chắn bà ấy sẽ không khó chịu với con nữa”. Tôi thấy mẹ tôi nói có lý lắm nhưng lại không thể hình dung được cái ngày mẹ chồng yêu quý con dâu ấy bao giờ mới đến.

Từ khi biết mẹ chồng đi nói xấu tôi với hàng xóm, tôi sinh ra cảm thấy không còn tự nhiên khi đối mặt với mẹ chồng. Lúc nào cũng có cảm giác mẹ đang để ý xoi mói mình. Chồng tôi thì như hai con người khác nhau vậy, trong phòng ngủ thì ngọt lịm nồng nàn, ngoài phòng ngủ thì đối với tôi lạnh nhạt, dửng dưng, khô khốc. Tôi nói gì với chồng cũng uốn lưỡi bảy lần để đảm bảo là lời nói không có ý tình cảm đong đưa, hành động gì cũng cân nhắc để đảm bảo không có gì khiến mẹ chồng khó chịu. Cái trạng thái luôn luôn phải chú ý, luôn luôn cảnh giác để không khiến mẹ chồng phật lòng khiến tôi cảm thấy mệt mỏi. Có phải đúng như mẹ tôi nói: Hầu như bà mẹ chồng nào cũng “ghen” với con dâu, chỉ là khác nhau về mức độ?

Theo G. L (Dân Trí)

MOST COMMENTED

Chồng bỏ tôi để cưới bồ mà tôi chẳng thể quên...

Vậy đó, hơn 4 năm anh chưa ngày nào về thăm con. Tôi không biết mình thiếu cái gì mà anh lạnh nhạt với...